tạp bút [vii] – chiếc xe đạp và hai cô ca sĩ

Miss Billie Burke, George Arents Collection, NYPL

Đó là bài hát Thiên thần trong chai của ca sĩ Christina Aguilera. Không hiểu sao tôi chẳng bao giờ nhớ nổi tên bài hát. Nhưng ánh mắt đẹp sắc lẹm như lưỡi lam của Christina thì đã cứa vào tim và để lại trong trí óc tôi một vết thẹo ngọt ngào từ lâu.

Christina là bạn của Britney Spears. Cả hai từng hát và sinh hoạt trong nhóm Mickey. Britney là một ánh mắt khác đã ôm ấp tôi qua những ngày màu vàng. Vì đó là thời tôi còn đi học. Tuổi học trò của tôi vào lúc chuyển giao thiên niên kỷ thật ra vẫn là một thời gian nhẹ nhàng và đáng nhớ. Nó không được trong sáng như những câu chuyện thời đầu của một nhà văn bestseller chuyên viết cho tuổi teen, cũng không quá đáng gì lắm theo kiểu khiên cưỡng như những phim mì ăn liền thời đó. Vòng tay học trò.. vân vân. Nhưng không sao, vì với tôi tuổi học trò vẫn là những chuỗi ngày đạp xe lê la lóc cóc khắp các nẻo đường rợp bóng me xanh của thành phố miền nhiệt đới. Lúc đó những con đường chưa đông như bây giờ. Thỉnh thoảng người ta vẫn có thể thấy những khoảng trống loang lổ trên mặt đường. Đó có thể là một mảng nắng lọt qua vòm lá dày mềm mại che phủ tất cả như một tấm mền thân thương của đứa trẻ. Đó cũng có thể là một chân không mà xe cộ không thể lọt vào được, như thể có một bàn tay nào đó vô hình điều phối và giảm thiểu mật độ xe trên đường. Tôi là một kẻ thích đạp xe. Tôi không thích đi bộ như một cô bạn khác lớp vẫn hay ôm cặp đi bộ về nhà vào buổi trưa sau giờ tan trường trên một tuyến đường quen thuộc dẫn vào bên hông chợ nhỏ. Tôi lại càng không thể đi xe máy. Không có để đi thì đúng hơn. Nói chung chỉ khi đi xe đạp vào cái thời đó, dưới bóng mát của những con đường đầy kỷ niệm thì người ta mới có thể hiểu được tại sao Sài Gòn là một thành phố vô hình. Những cây dầu cao vút, và những cây me râm mát đã che giấu đi thành phố để nó luôn tồn tại như một ký ức đẹp đẽ của tuổi trẻ, của tuổi học trò. Về sau, chúng ta sẽ biết khi những hàng cây bị gạch xóa và đưa vào kho lưu trữ của ký ức, thành phố cũng không còn vô hình nữa mà chính thức bị đẩy ra giữa sân khấu để trở thành một đô thị. Đó cũng là lúc xe đạp bị khai tử chung số phận với những giống loài cây.

Trở lại với Christina và Britney. Cả hai cô này đều khoe bụng rất thon với kiểu áo lửng cột lên, bên dưới là quần thụng thể thao, rất cá tính, rất thời trang vào lúc đó. Cả hai xuất hiện trong MV của những bài hát nổi đình đám. Tôi còn mua cả một đĩa CD album Baby One More Time của Britney nữa. Tôi có một người bạn thân, và nó thích Britney như điếu đổ. Khi chúng tôi nói về Britney, tôi đang ngồi chính giữa của bàn cuối lớp, phía trong góc. Hai bên tôi là hai thằng bạn. Đó là một buổi chiều buồn ngủ và ánh sáng thì lờ mờ. Tiếng chuông nhà thờ Huyện Sỹ đổ rền và xa xăm như vọng về từ một thời vàng và cả lớp biết sắp được ra về. Tôi thì lại không muốn về. Chắc chắn nếu đó là buổi học sáng, tôi sẽ tiếp tục đạp xe lê la khắp các nẻo đường gắt nắng rồi mới về nhà. Tôi đi tìm Britney, nhưng thực ra tôi vẫn thích Christina hơn. Ánh mắt của em như một cái nhéo đau điếng nhưng đồng thời xoa dịu trái tim tôi. Tim tôi là tim của một tên học trò thích đạp xe và cúp học. Tôi thích những buổi chiều mà mình có thể đi lòng vòng rồi mới về nhà, có thể sau đó phải chịu lời la mắng của cha mẹ. Cứ mỗi lần như thế, cuộc sống đơn sắc của tôi lại có thêm một quệt màu mới.

Tôi thích ngồi trên chiếc xe và mơ mộng, cũng như ngồi ở giữa trên cái ghế ba người của dãy bàn cuối mà mơ mộng. Lúc đó tôi thấy mình ngồi giữa Christina ở bên trái và Britney ở bên phải. Đó là cái bàn tận cuối lớp, sát tường. Từ những vị trí đó, chúng ta có thể đứng bên ngoài cuộc sống, hay tham gia vào cuộc sống, đó là tùy góc nhìn của mỗi người. Đối với một đứa học trò lớp mười như tôi lúc đó, thì cái cảm giác được mơ mộng và tan đắm vào một thế giới riêng đầy hoa lá cỏ dại trên một nền xanh từ màu lục của đất chuyển sang màu xanh của da trời là một cái thú mà không phải ai cũng hiểu được. Thực ra tôi cũng không hiểu gì. Những đứa trẻ lớn lên trong những ngôi nhà hộp và nền xi măng của những con hẻm nhỏ đô thị thì chả thể hiểu gì về hoa lá hay trời xanh. Vì thế, tôi mới thích ngồi thả hồn trong cái không gian ngột ngạt và nặng nề của buổi chiều, từ phía cuối lớp. Kiến trúc bên trong của một lớp học tiêu biểu thời đó là một sự đè nén màu vàng ố của vôi vữa cũ và những ô cửa sổ chẳng ra phong cách gì cả. Có lẽ vậy người ta mới thấy được bầu trời bên ngoài ô cửa sổ có một màu sáng và thơm mát như thế nào. Bầu trời đó chỉ hé lộ một chút thôi. Nhưng tôi thấy được nó trong ánh mắt sâu thẳm và đẹp hút hồn của Christina, và vẻ ngây thơ ngọt ngào sau cái nhìn của một Britney còn niên thiếu.

Giờ đây, tôi đang nhìn vào ánh mắt của thế hệ tiếp theo. Ánh mắt trong veo đen lóng lánh như chứa quá khứ đẹp đẽ tuổi học trò của tôi trong đó.

Thời đại mới sẽ đối xử với ánh mắt này ra sao? Tuổi học trò của thế kỷ 21 thập niên 30 có còn chỗ cho những mơ mộng nhẹ nhàng? Chắc chắn họ sẽ có những Christina và Britney của thế hệ đó, để mà tranh cãi với nhau xem ai đẹp hơn ai, ai có chiều cao kệch cỡm hơn trên tương quan chiều cao của người da trắng, và ai có ánh mắt chuyển từ màu xanh lục của đất sang màu xanh thanh nhã của một bầu trời trong sáng không có sương mù và bụi mịn?

Lê Khải Việt

gõ tháng 7 năm 2020

Published by LKV

Reader. Slacker.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: