tạp bút [iv]

Blossom Restaurant, 103 Bowery, Manhattan

Hôm đó trời nắng đẹp. Đó là buổi chiều và góc quán vắng là một khung cảnh nhìn như tàn dư của một thời vàng. Vì nắng chiều màu vàng khi vào bên trong quán. Nắng cắt qua cửa kính rất to và cao của một nơi không xác định về thời gian và diện tích.

Có thể đó là một quán bánh ngọt có bán cà phê. Cũng có thể đó là một tiệm bán đồ điện máy có quán nước nhỏ phía trước. Nó tọa lạc ở một địa điểm không có xe hai bánh mà tôi từng đi qua.

Trong dịp Tết, tôi đọc được một ý hay từ cuốn sách mới của một tác giả. Ký ức của chúng ta có những lúc đẹp và buồn. Buồn vì rất đẹp. Đẹp vì là kỷ niệm. Nhưng, khi chúng ta trân trọng cái đẹp đó để đào lên ký ức, nâng niu nó, trân quý nó, và còn viết về nó. Thì, cái đẹp của ký ức sẽ nhạt nhòa đi. Tức, càng viết xuống về ký ức cũng như chúng ta xoa thuốc liền sẹo vào một vết thương. Nó sẽ lành lặn và không hề để lại dấu vết gì. Vết thương sẽ biến mất và bốc hơi như ký ức của chúng ta khi được viết xuống.

Lúc đó, những hoang tàn của một miền ký ức, hay những di sản của một thành phố, hay một di chỉ khảo cổ của một thị quốc cổ đại ở miền Anatolia hoặc Tunisia chẳng hạn, sẽ hoàn toàn trở thành bụi mịn lịch sử mà không một trang tư liệu nào ngay cả loại có tiêu chuẩn lọc bụi N99 có thể lọc được. Dĩ nhiên, tất cả những thứ đó sẽ đi xuyên qua lớp lọc và bay mãi mãi vào buồng phổi của một thế giới ngầm không có lối ra. Khi đó, thần Hades sẽ sớm phát điên lên vì ngôi nhà của ông ta nhanh chóng trở nên ngổn ngang và bị lấp đầy bởi những thứ tàn dư của ký ức đó. Những kẻ tìm về bên kia thế giới sẽ bị ký ức chiếm chỗ, và sau đó họ sẽ phải ùn ứ ở ngõ vào thế giới ngầm. Trên bầu trời, thần Zeus, và dưới biển, thần Poseidon sẽ hoảng hốt và hỗ trợ người anh em Hades bằng cách ban phát ra những thứ có màu vàng như nắng, thật ra là một loại vũ khí giết người hàng loạt, để rồi tất cả những kẻ đang ùn ứ sẽ bị tan biến một lần nữa, để lấy chỗ cho những kẻ khác vừa chết. Thử nghĩ mà xem, ký ức về những người đã chết cộng với ký ức của những thứ đã tan thành bụi mịn trước kia, dồn lại qua nhiều thế hệ, thì chúng sẽ chiếm chỗ như thế nào? Những vị thần linh có lẽ cần phải tìm nơi nào để tổ chức một cuộc họp bỏ phiếu bầu ra cách giải quyết cho vấn đề cấp thiết trên. Nếu họ hỏi tôi, tôi sẽ chỉ cho địa điểm cái quán có một góc vàng nắng như miền ký ức năm nào.

LKV

18.5.21

Published by LKV

Reader. Slacker.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: